1. Khủng Bố Sống Lại (Bản dịch) - Kinh Dị Thần Bí Hay

Nếu ai đã đọc truyện cũng biết main chính bộ truyện này là Dương Gian, một thiếu niên chưa học hết cấp ba đã bị lệ quỷ ký thân và trở thành ngự quỷ nhân. Từ đó bước lên hành trình đối đầu với vô số chuyện linh dị để tự bảo vệ bảo thân.

đọc truyện ma ngắn

top truyện hay

Có thể nói đây là một trong những main chính có đầu óc nhất trong các bộ truyện mình đã làm. Dương Gian không bao giờ ỷ lại vào sức mạnh vốn có của hắn hay những gì hắn đã đạt được. Dương Gian không ngừng tìm cách trở nên mạnh hơn để bảo vệ chính bản thân và những người thân của mình.

Xuyên suốt quá trình đó, hắn gặp được ba người con gái là Vương San San (bạn học cấp ba, quỷ nô của Dương Gian), Giang Diễm (bà chị kế toán được hắn cứu trong chuyện linh dị, từ đó không ngừng nghĩ cách trèo lên giường của Dương Gian) và cuối cùng tính đến hiện tại là Trương Lệ Cầm (phụ nhân đã có chồng và là người phụ nữ đầu tiên của Dương Gian).

Vương San San từng là vũ công múa ba lê trước khi trở thành quỷ nô. Từ lúc được Dương Gian cứu, có thể nói Vương San San cực kỳ tin tưởng chủ nhân của mình. Đồng thời, trở thành quỷ nô xong cô càng thêm không thể sống thiếu Dương Gian. Nếu dùng câu cùng sống cùng chết để miêu tả mối quan hệ của hai người này cũng chẳng ngoa.

truyện tâm linh kinh dị

Tiếp đến là Giang Diễm, như tác giả mô tả thì Giang Diễm có tính cách khá trẻ con, tuy thân hình có thể xếp vào loại bốc lửa. Cô không ngừng nghĩ cách trèo lên giường Dương Gian nhưng Dương Gian chưa bao giờ đồng ý. Có lẽ với hắn Giang Diễm chỉ như một người em gái, dù rằng cô lớn tuổi hơn đi nữa. Tuy nhiên, qua chuyện linh dị của quỷ anh mình lại nghĩ khác, trong ba người con gái này, có thể nói Giang Diễm là người duy nhất được Dương Gian ưu tiên cho một chỗ trong căn phòng bí mật nhằm bảo vệ tính mạng cô. Còn Vương San San và Trương Lệ Cầm thì không. Tuy theo Dương Gian mà nói, hắn ưu tiên cô như thế là do cô là người đi theo hắn lâu nhất và cô đã giúp hắn trong việc tài chính rất nhiều. Thế nhưng có đúng vậy chăng?

Cuối cùng là Trương Lệ Cầm, người phụ nữ có được đêm đầu tiên của Dương Gian. Có điều qua những chương truyện tiếp theo, tác giả miêu tả mối quan hệ của mọi người cũng như "ăn bánh trả tiền" mà thôi. Trương Lệ Cầm cho Dương Gian thứ hắn cần, giúp hắn giải tỏa căng thẳng. Ngược lại Dương Gian sẽ bảo vệ tính mạng cho Trương Lệ Cầm.

Vậy rốt cuộc, liệu ai mới là người trong tim của Dương Gian? Hoặc họa chăng hắn đã sớm bị lệ quỷ đồng hóa và không còn trái tim nữa rồi?

2. Nợ Âm Khó Thoát - Truyện Linh Dị Đặc Sắc

Mọi người đã từng trải qua cảm giác mặc áo liệm đi ngủ chưa? tôi mặc qua một lần... đêm đó...Nghe tới đây thôi đã thấy người nổi hết da gà rồi, các bạn có muốn nghe tiếp bộ truyện ma kinh dị này của tác giả Ngũ Đẩu Mễ không? Nếu thực sự tò mò diễn biến của câu chuyện Nợ Âm Khó Thoát thì cứ đọc đi nhé, chắc chắn bạn sẽ không ngủ được đâu.

Trích đoạn truyện:
Tôi tên Lý Nhất Lượng, từ nhỏ đã mất mẹ, nghe nói lúc mẹ sinh tôi ra, khó sinh mà chết, mộ phần được chôn sau nhà.
Sau khi bắt đầu hiểu chuyện, mỗi dịp lễ tết tôi đều đến thắp hương cho mẹ, nhưng tôi phát hiện, bên cạnh mộ của mẹ còn có một ngôi mộ nhỏ, tôi hỏi qua, ông nội nói đó chỉ là một ngôi mộ vô danh, dặn tôi lúc thắp hương cho mẹ tiện tay đốt cho ngôi mộ đó một nén.
Tôi cũng không để ý, mãi cho đến năm tôi 18 tuổi, trong nhà xảy ra một chuyện lớn, tôi mới biết…
Lúc đó là tháng sáu, tôi vừa mới thi đại học xong, điểm vẫn chưa công bố, còn nhớ buổi tối trước hôm xảy ra chuyện, tôi cùng ông bà nội đang ở trong nhà xem tivi.
Bỗng nhiên bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, bà nội cất tiếng hỏi, là ai đang ở bên ngoài?
Bên ngoài không có tiếng động, bà nội đứng dậy chuẩn bị ra mở cửa, nhưng đúng lúc này, tôi lại thấy ông nội giữ chặt một bên tay của bà, trầm giọng hỏi:
– Rốt cuộc là ai? Chúng tôi chuẩn bị đi ngủ rồi, có việc gì sáng mai lại tới.
Tôi lấy làm lạ, có lẽ là một người hàng xóm nào đó đến, ông nội tại sao lại không mở cửa chứ? Chính vào lúc ông nội hỏi xong, bên ngoài bỗng dưng truyền tới giọng nói của một người phụ nữ, mà giọng nói đó còn có chút kỳ dị, khiến người nghe có cảm giác rờn rợn.
– Tôi đến tìm con….

3. Bảy Ngôi Làng Ma - Ma Quái Mới Lạ

Người mạo hiểm: Trịnh Dung Tân
Giới tính: Nam
Sau một tiếng vang lớn báo hiệu một hệ thống mới vừa được truy cập, ông Trịnh phát hiện, giấu vân tay của một bàn tay đã xuất hiện trong game với màu đỏ hồng, đang ấn dưới tệp tin của người chơi game.
Một cảm giác bất thường, bất an và đầy nguy hiểm vây lấy tâm hồn ông Trịnh. Trong giấy phép chấp nhận có giấu vân tay màu đỏ máu kia nhìn thế nào nó cũng giống như một tờ giấy cam đoan sống chết của người tham gia trò chơi.
Không cho phép được một khắc do dự, giây sau, hệ thống liền hiển thị và yêu cầu người tham gia trò chơi chọn bối cảnh xuất thân. Sau đó, trên màn hình xuất hiện bảy đáp án cho người tham gia trò chơi lựa chọn: 1. kẻ đào phạm, 2. khách lậu, 3. phóng viên, 4. học sinh, 5. kẻ buôn bán đồ cổ, 6. tìm người thân, 7. thám hiểm.
Đương nhiên, trong bảy phương án lựa chọn đó, ông Trịnh chọn kẻ đào phạm. Ông là một lập trình viên trò chơi tầm cỡ, trong mắt người khác, đào phạm là một việc mà ông không thể làm. Cũng chính vì nghĩ rằng ông không thể làm nên tâm lý hiếu kỳ càng mạnh trở thành nỗi khát vọng muốn thử xem sao. Thế là ông Trịnh đã chọn “đào phạm” để nhấn chuột vào và không chút do dự.
Tiếp theo sau là mở cửa một tấm cửa gỗ, một Sơn thôn tồn tại trong không gian kỳ bí đã hé mở cánh cửa chào đón ông Trịnh.
“Ta đang ở đâu?”. Trịnh Dung Tân tự hỏi. Hai chân bất giác cảm thấy đau mỏi, ông ý thức rằng mình đã ở trong không gian hư ảo đó đồng thời cũng đã dạo bước từ lâu trong không gian này. Trước mắt ông, dần dần hiện ra một dốc núi mờ ảo âm u.
Chạy qua một dốc sườn núi, trước mắt bỗng xuất hiện một ngôi làng ven núi. Trong ngôi làng này có vẻ hoang vắng lạnh lẽo, và có vẻ nghèo nàn rách nát, song tất cả những điều đó lại là điều mà ông Trịnh thích thú.
Bởi vì ở đây dễ đóng, cảnh sát không thể đến được, cũng không phải đến để làm gì, gần ba tháng đào vong, cuối cùng, ông Trịnh cũng đã đến nơi đây, nơi mà có thể yên thân tạm thời cho ông giờ này.

4. Khách Sạn Hoàng Tuyền - Khách Sạn Tâm Linh

Đây là truyện mình đã đọc rất lâu và cũng là truyện linh dị đầu tiên mình đọc, vô cùng ấn tượng và cảm động cho nên mới bước chân vào con đường nghiện linh dị, trinh thám không lối về .

Truyện kể về Hàn Băng – một trợ lý đạo diễn bình thường, bỗng 1 ngày cuộc đời cô thay đổi khi thình lình cô phát hiện được bản thân mình có thể nhìn thấy, nghe được, và cảm nhận được những linh hồn. Từ đó những câu chuyện lạ lùng cứ quấn lấy cô không buông, rồi cũng từ đó cô chậm rãi khám phá ra được câu chuyện kiếp trước của mình và tìm thấy được tình yêu đã đánh mất 100 năm trước.

Kiếp trước của Hàn Băng là Sách Mã – vu nữ của bộ tộc, chuyên cầu hôn, chữa bệnh và an ủi những linh hồn. Sách Mã xinh đẹp, tốt bụng, và có 1 tình yêu đẹp với thiếu gia nhà họ Xuân – Xuân Bán Vũ. Nhưng tình yêu của họ bị ngăn cách bởi tiểu thư nhà họ Đàm – một cô gái ích kỷ, độc ác, có chết cũng phải kéo Xuân Bán Vũ theo, mà theo người đời nói là nghiệp chứng của gia tộc. Để cứu mọi người và nhất là Xuân Bán Vũ, Sách Mã đã dùng tính mạng của mình để trấn áp linh hồn của cô ta. Chính điều này làm cho Xuân Bán Vũ bước vào con đường nghiên cứu đạo giáo và ông phát hiện 100 năm sau, cháu trai của ông và cô gái tên Hàn Băng sẽ chính là hiện thân của ông và Sách Mã sau này. Cho nên ông truyền cho con cháu phải luôn bảo quản vùng đất Hoa Sen – cũng chính là vùng đất trấn áp tiểu thư họ Đàm và ẩn giấu hài cốt của Sách Mã, để rồi sau này cha của Xuân Bán Vũ xây dựng khách sạn Hoàng Tuyền trên mảnh đất ấy, và những câu chuyện ma quái xảy ra trong khách sạn ấy chính thức bắt đầu.

Từng câu chuyện xảy ra trong khách sạn đều rất cuốn hút và khá rùng rợn theo cấp số nhân (nếu bạn đọc vào buổi tối thì chắc chắn càng kích thích hơn :D). Đầu tiên là câu chuyện về 1 bác sĩ tài giỏi nổi tiếng, nhưng lại chính là tên sát nhân biến thái hàng loạt. Chỉ vì hận đàn bà mà lại giết vô số cô gái vô tội, phải nói là 1 tên tâm thần điển hình. Câu chuyện thứ 2 là về 1 người đàn bà điên mà không điên (hơi khó giải thích, nên các bạn đọc sẽ hiểu hơn nhé.) Vì mưu cầu sự nghiệp cho chồng mà hại chết 4 cô gái, để rồi bị chồng ghẻ lạnh và bị ám ảnh cho tới khi chết. Bà ta tự xây dựng thế giới ảo giác cho bản thân, tự nhốt mình trong đó để tránh sự đuổi giết của 4 linh hồn. Thực sự thì mình thấy bà ấy vừa đáng thương cũng vừa đáng giận, quan trọng là vì bà ấy quá mù quáng trong tình yêu, nên mới có kết cuộc như thế. Câu chuyện thứ 3 cũng chính là câu chuyện chính, câu chuyện về Sách Mã – Xuân Bán Vũ – và tiểu thư nhà họ Đàm (vì là chuyện chính nên không nói quá nhiều, các bạn đọc sẽ thú vị hơn hihihi).

Bài học và cảm nhận của mình rút ra được sau khi đọc cuốn truyện này chính là gieo gió sẽ gặp bão và thứ không thuộc về bạn thì mãi mãi sẽ không bao giờ thuộc về bạn. Mình thật sự rất thích cách tác giả xây dựng nhân vật nam chính – Xuân Thất Thiếu (kiếp trước là Xuân Bán Vũ). Không phải vì nam chính đẹp trai, manly, nhà giàu, mà là vì anh thực sự là 1 người đáng ngưỡng mộ. Tuy bề ngoài là 1 công tử ăn chơi chính hiệu, nhưng không cờ bạc, rượu chè, gái gú, hút chích gì hết đó nha, tất cả chỉ là giả vờ thôi. Thật ra anh là người đàn ông không động tình thì thôi, một khi đã động thì không bao giờ buông bỏ. Lúc nào cũng rõ ràng, chủ động đứng đầu bảo vệ người yêu và bạn bè hết mực. Có thể khi mình nói vậy thì mọi người nghĩ đây là hình tượng lý tưởng hóa, không thực tế, nhưng không biết tại sao tác giả lại làm cho mình cảm nhận rằng người này có thể thấy được trong hiện thực (1 like cho cách miêu tả của tác giả). Còn nữ chính thì mình chỉ thấy tàm tạm thôi, có thể thấy trong rất nhiều tác phẩm khác. Ngoài ra những nhân vật phụ như Lý Đạo – đạo diễn mà Hàn Băng làm trợ lý, hòa thượng Đàm – hậu duệ của tiểu thư họ Đàm,… cũng là những nhân vật khá thú vị. Điểm làm mình thích ở truyện là cách hành văn và miêu tả của tác giả Liễu Ám Hoa Minh, làm người đọc dễ dàng tưởng tượng như mình đang ở trong bối cảnh của câu chuyện vậy. Tuy là linh dị nhưng cũng không đến nỗi quá nặng nề, mà lại nhẹ nhàng nhưng ám ảnh.

Spoil đoạn thích nhất trong truyện :
Làm xong tất cả mọi chuyện, Xuân Thất thiếu thành khẩn hỏi Hàn Băng. Khúc mắc của Hàn Băng đã sớm cởi bỏ, nhưng cô vẫn còn một việc chưa làm. Không ai biết, lúc đó, khi đào hài cốt của Sách Mã lên, đầu cô tiếp nhận một thông tin quan trọng.
“Chúng ta có thể thử xem,” cô mỉm cười, “Nếu như anh có thể yêu em giống như ông sơ anh yêu Sách Mã… Thôi được, một nửa là tốt rồi, thì em sẽ nguyện cùng anh ở bên nhau mãi mãi.”
“Ít nhất là gấp đôi." Xuân Thất Thiếu hứa hẹn.

Nguồn: Hội Nhiều Chữ

5. Biệt Thự Ma Ám - Biệt Thự Ám Ảnh Kinh Dị

Dưới một khe vực sâu có một chàng trai đang chồm người nắm lấy chiếc nôi có một em bé và tay kia thì nắm lấy cô gái bé hơn anh một chút.
- Anh hãy thả em ra đi!
- Im ngay!!
Phía sau là một tên côn đồ đang giữ tay một người phụ nữ và hình như đó chính là mẹ của đứa trẻ đang nằm ở chiếc nôi kia.
- Xin em hãy cứu lấy con chị, hôm nay chính là ngày thôi nôi của nó.
Tên con đồ nắm lấy tóc cô và cất tiếng cười vang:
- Ha ha, mày chỉ có quyền lựa chọn một hoặc hai.
- Anh hãy thả em ra, em sẽ không sao hết.
Anh hét lên:
- Em hãy im đi, nếu như rơi xuống thì chỉ còn có đường chết thôi.
- Làm ơn hãy cứu lấy đứa nhỏ, nó không có tội.
Nhưng khi cô vừa dứt lời thì người đàn bà kia liền nói:
- Mày im đi con khốn, tao không mượn mày lo cho con tao.
Nghe vậy, cô gái kia liền đưa mắt liếc lên trên như đang tức giận cô gái mới phát ngôn lúc nãy
Tên kia cười khì thêm một cái nữa, đá mạnh một viên đá lại chỗ tay anh thanh niên đang cầm nôi và thế là... nó rơi xuống.
- KHÔNG~~~~~
Người kia thấy vậy vôi tung tay ra khỏi tên côn đồ, tên đó liền nạt nộ cô nhưng khi cô quay lại, lộ lên ánh mắt căm thù tức giận. Tên đó nhìn mà thấy sợ hãi và sau đó kêu đồng bọn bỏ chạy. Sau khi họ chạy đi, anh thanh niên kéo cô gái lên. Cô ấy liền ôm lấy cậu ấy một cái rồi buông ra nhìn người phụ nữ mẩ con kia. Cô ta chạy lại vực sau la lớn.
- Con ơi, trả lời mẹ đi con à!
Và người ấy khóc thét lên đau đớn. Anh kia thấy vậy lại gần
- Chị...
- Mày câm miệng chi tao, vì nó mà mày bỏ rơi con tao à, tao nguyền rủa hai đứa bay đời đời sống không yên thân!
Nói rồi cô ấy chạy đi sâu vào trong rừng. Còn hai người này, chỉ biết nhìn bằng ánh mắt bất lực.